Ba trăm năm trước Trác Lộc đại chiến kết thúc cũng là ngày Cửu Lê tộc tự phân chia ra muôn ngả. Số đông gia nhập vào đại gia đình Hoa Hạ, một số ôm mộng khi chọn những vùng đất xa xôi phương bắc với những dãy núi tuyết vẫn còn lạ lùng huyền bí. Cũng không ít người ở lại, tụ tập, củng cố lại nòi giống của Si Vưu mặc cho hàng trăm năm sau máu của Cửu Lê tộc đã chảy chung với Hoa Hạ.
Và vẫn còn những kẻ ôm mối hận xưa không nguôi.
***
Đế Quân bất thình lình xuất hiện, Long lão yên tâm phất tay áo dài xoay người tiến về Thiết Thạch Trại, nơi mọi người đều cúi mình chào lão. Trong mắt mọi người Lưu Vân là thủ lĩnh tối cao thì Long Lão thuộc lớp Thần, quyền uy tối thượng.
Ngắm nhìn lũ trẻ trong khi tay cầm một cuộn da thú đưa cho Lạc lão
-Lạc, ngươi dẫn thằng bé của Lưu Vân đến nơi của Ma Quân, cứ đưa tấm da này cho hắn bảo là của ta gửi.
Lạc lão cúi người nhận lấy, rồi đưa mắt tìm Dương, con trai của Lưu Vân. Dù đã gần ba trăm tuổi, người người trọng vọng, nhưng trước Long Lão vốn không biết tuổi, Lạc lão kính trọng dị thường. Con người lão tính cách rất đơn giản. Đơn giản ở nguyên tắc, bảo vệ dòng tộc, bảo vệ nhân tộc, bảo vệ gia đình. Dù ai giao cho việc gì miễn là không đả phá ba nguyên tắc trên, thì lão làm tất. Rất gọn gàng, nhanh lẹ. Và vì lão mang trong người máu của Rồng, sức mạnh vô song của trời đất, chưa từng có nơi nào lão đi mà không lọt. Cũng do đó, nhiệm vụ lần này được giao là lần đầu tiên lão cảm thấy sợ.
Một Long nhân ở thế hệ của lão thông thường sống thọ hơn kém ba trăm tuổi một chút, ở vị thế của Lạc lão đi gặp Ma Quân vẫn làm cho lão sợ dù rằng ngày từ giã trời đất cũng sắp tới.
Bởi vì chưa ai nhận nhiệm vụ đi gặp Ma Quân mà sống sót trở về.
Lão giật mình, lão thanh thản cam chịu nhưng tại sao lại dắt theo Dương nhi , đôi mắt bần thần của lão nhìn lên Long lão. Long lão an nhiên phất tay:
-Ngươi cứ an tâm dắt theo nó, ta đã dự tính hết cả rồi.
Cái bóng đen ấy vẫn lững thững bước đi, hai mắt nhìn đâm đâm về hướng nam.
Lão ngắm nhìn bầy Ưng nhân lúc này hầu như đã phủ kín Đông, Tây, Nam của Thiết Thạch Ốc, trời đã tối lại càng tối hơn. Ánh lửa trại là thứ duy nhất còn tỏa ra chút hơi thở của sự sống trên cao nguyên này. Trong bóng đêm thế này tầm nhìn của con người càng lúc càng thu hẹp lại, đến mức hai tay để trước mặt cũng không thể thấy được. Nhưng những giống nòi sơ khai đang tụ tập trên cao nguyên này, những con người không thuộc về thế giới mới thì trái ngược, mắt vẫn nhìn xa trăm dặm cho dù những hình ảnh thu được đơn giản, sắc nét và màu sắc không gì ngoài những sắc độ của trắng và đen.
Giang A, thần nhân xinh đẹp, mặt cúi xuống nhìn chân của mình đang tinh nghịch dùng mũi giầy xới xới một cái lỗ trên mặt đất. Hai má nàng ửng hồng khi nhìn người thanh niên vận bạch y cao lớn vốn xuất hiện hết sức âm thầm. Đàn Quân, vua của những dãy núi trắng xa xôi phương Bắc, xưng hùng một cõi. Nàng, con cháu của con mãnh sư sức mạnh vô song Si Vưu.
Cả hai đã giúp nhau chinh phục một vùng đất rộng lớn kéo dài từ trong đất liền ra tận bờ biển hàng trăm năm nay. Nàng ở đây vì muốn đòi món nợ tổ tiên, chàng ở đây vì không muốn ôm xác nàng về. Vì Đàn Quân biết rõ, mười chiến thần của đế chế thứ nhất có tới ba người góp mặt trên cao nguyên này. Và con mãnh sư cuồng bạo Ma Quân cũng có thể xuất hiện bất cứ lúc nào, vì Long tộc hắn đã từng lật đổ cả một đế chế thần thánh, tận diệt cả một thế hệ hải tộc tiến hóa bậc cao.
Rốt cuộc vinh quang của dân tộc không kéo chân được chàng.
-Ta không muốn nàng chết một mình.
Giang A rùng mình khi nghe từng chữ lọt vào tai. Nàng chưa từng nghĩ tới điều này, nàng chưa từng nghĩ Hiên Viên Tề lợi hại đến thế. Lại thêm một Long lão, một Đế Quân mà mỗi cử động nhấc tay nhấc chân của nàng đều bị kềm chế. Năm ngàn người đã thề nguyện đi theo nàng dù có chết chắc hẳn cũng chưa nghĩ đến tình thế này. Ưng nhân đông đến không thể đếm được, năm ngàn quân Hoa Hạ tề chỉnh oai nghiêm dù bị bao vây tứ bề. Nàng phải đánh như thế nào đây ?
- Giang A, về với ta !
Giang A xót xa khi nghe chàng nói. Nàng đã sợ hãi và sợ phải nghe câu này từ bất cứ ai, và nhất là từ Đàn Quân. Cho dù Hàng Long Vương hứa sẽ dẫn quân hỗ trợ, nàng vẫn cảm thấy cuộc chiến này quá sức mình. Mỗi một nhân vật đứng đầu nơi đây không có khí phách của một con người mà là khí chất đứng trên tạo hóa, như thần thánh siêu nhiên.
Giang A quên mất nàng là một cô gái. Nàng không biết về quá khứ của những kẻ đứng đây, quá khứ mà trời đất có thể cũng phải sợ hãi.
Con người thống trị thế gian này dù họ chỉ sống vài chục tới một trăm tuổi. Nếu họ thuộc giống nòi có thể sống hàng trăm, hàng ngàn năm, thì với trí tuệ vô song của giống người, một nhân vật như Hiên Viên Tề hay Đế Quân sẽ có năng lực không đo đếm được.
Giang A không biết đến điều đó, trận chiến này nàng không thể thắng.
Long lão phất tay áo, tiếng trống dồn dập nổi lên. Cao nguyên này hiện giống như một khối chất đen huyền và tiếng trống từ đó phát ra. Không một ánh sáng nào lọt ra khỏi cái vòng vây toàn da thịt như sắt thép và đôi cánh to lớn như lưới trời.
Ưng Vương biết rằng thời điểm đánh canh bạc mà ông đem cả tộc ra đặt cược đang đến.
Một trăm năm mươi năm ông vẫn rùng mình khi nghe tiếng trống này, tiếng trống và những bóng người xuyên thủng Ưng Giác Đài trong chớp mắt. Ông nắm chặt bàn tay lại.
Tiếng gió cứ vô tình gào rú nào hay trong giây lát nữa sẽ chẳng còn ai có thời gian lắng nghe nó.